Archive Tag:người miền tây

Hãy đến Cần Thơ một lần, bạn sẽ thấy mến tính cách của người Cần Thơ

Trước khi bạn muốn đi du lịch đến nơi nào đó, chắc chắn bạn thường tìm xem nơi đó có những chỗ vui chơi nào, nổi tiếng ra sao, có nhiều cảnh đẹp để chụp vài pose hình mang về không. Kiểu này thường được gọi nôm na kiểu “đi để chơi và đi để chụp”. Còn những người thích kiểu du lịch trải nghiệm thì sẽ ở một nơi không quá lâu, nhưng cũng không quá ngắn, họ ở một nơi từ 2-3 tuần để trải nghiệm cuộc sống ở nơi mới cùng những người dân địa phương.

newmedia
Không khó để tìm được những tấm ảnh gần gũi như thế này về người dân Cần Thơ. Nguồn: newmedia
vemaybaycantho
Đa số người dân rất dễ gần và làm du lịch một cách chân thật, không chặt chém du khách. Nguồn: dichvuhangkhong

Cần Thơ là vùng đất Tây Đô nổi tiếng ai ai cũng biết, nằm dọc phía Tây sông Hậu và có những vùng đất trù phú cây xanh và các loài sinh vật đặc trưng của vùng sông nước. Không phải tự nhiên lại xuất hiện hai câu thơ mà từ trẻ con đến người lớn đều thuộc nằm lòng:

“Cần Thơ gạo trắng nước trong

Ai đi đến đó lòng không muốn về”

Điều này chứng tỏ, Cần Thơ phải có sức hút mãnh liệt với du khách nhiều nơi mới có 2 câu thơ lưu truyền như vậy.

Một vài câu chuyện rất dễ thương tôi được chứng kiến như vầy:

Tại khu chợ nổi tiếng bậc nhất Cần Thơ với cái tên rất dễ thương, có cô bán hàng rau nấm đang ngồi bán. Một cô gái đi chợ và trượt té vì dốc vỉa hè nghiêng, trơn trượt. Cô gái té nhào và ngồi vào ½ rổ nấm của cô bán hàng. Nấm văng tung tóe và một số lớn bị dập do cô gái không may bị té và ngồi lên. Ngay lập tức, cô bán hàng bước nhanh ra và đỡ cô gái đứng dậy mà không lo tới rổ nấm lớn vẫn chưa bán và đang bị dập, gãy. Sau khi đỡ cô gái đứng dậy, cô bán hàng tốt bụng còn nhanh tay phủi bụi, cát dính phía quần và cánh tay cô gái. Một hành động rất dễ thương đúng không nào? Cô bán hàng giúp đỡ cô gái xong lại quay qua thu dọn mớ nấm bị dập nát và tất nhiên, không có bắt cô gái bồi thường rồi. Cô bán hàng tuổi trung niên xuề xòa, tốt bụng và hào sảng đúng chất người miền Tây luôn.

Một dịp khác, lúc đấy tôi mới đặt chân lên Cần Thơ để đi học, đường xá còn mù mờ, lại chưa có smartphone để tra cứu bản đồ như bây giờ, đi đến đâu là dừng xe hỏi đường đến đó. Cứ thấy nhà nào có người phía trước là dừng xe lại hỏi, phần lớn mọi người đều chỉ đường một cách nhiệt tình và còn dặn rằng nên đi đường này đường kia sẽ ngắn hơn, nhanh hơn mà không cần gì nhiều kể cả lời cám ơn. Đa số mọi người đều xua tay và nói “không có gì đâu cô ơi, tui biết thì tui chỉ thôi hà” khi tôi cám ơn vì đã chỉ đường.

Biết rằng ở đâu cũng có người tốt người xấu, nhưng nếu đến Cần Thơ, bạn không cần phải lo lắng gì về con người ở đây, họ thân thiện và dễ gần, họ dễ dàng để bạn bắt chuyện kể cả lạ hay quen. Không cần phải sống thật lâu ở một nơi để có thể trở thành người dân địa phương đó, bạn chỉ cần học được những đức tính tốt từ họ, bạn sẽ dần trở thành người nơi đó từ lúc nào không hay.