Archive Tag:người miền tây

Người miền Tây khi nổi giận sẽ nói gì?

Người miền Tây từ lâu luôn được biết đến là những người dân quê chất phát thật thà, nhiệt tình hiếu khách, tính tình thì “thẳng như ruột ngựa” nghĩ gì là nói đó. Với những con người hiền hậu như thế vậy khi giận người miền Tây sẽ nói gì? Hôm nay chúng ta sẽ cùng Cần Thơ Phố khám phá xem những câu mà người miền Tây hào sảng, phóng khoáng sẽ nói khi tức giận nhé.

  1. Đồ thứ mấy đứa âm binh

Khi người miền tây đang “mần công chiện” gì đó mà bị phá đám giữa chừng hay trái cây trồng ngoài vườn chưa kịp ăn đã bị bẻ mất, gà nuôi ngoài vườn bị người ta ăn cắp,… thì dù biết người quậy phá hay không người miền Tây cũng sẽ dùng câu “chời ơi chời, đồ mấy thứ âm binh” để thể hiện sự tức giận, không vui của mình.

  1. “Ăn chơi bạt mạng, coi chừng có ngày…”

Trong gia đình, khi khuyên răng dạy bảo con cháu chỉ lo ăn chơi lêu lỏng, bỏ bê việc học, ruộng đồng, không chăm lo cho gia đình, con cái,… Người lớn trong gia đình sẽ không dùng các câu kiểu khách sáo, hoa hòe như “con không nên ăn chời như vậy” thay vào đó họ sẽ dùng cách nói “Ăn chơi bạt mạng, coi chừng có ngày…” cách nói trong lúc nóng giận nghe có phần mang ý tứ xui xẻo nhưng trong đó đầy ắp tình thương, sự quan tâm lo lắng dành cho nhau của người miền Tây.

  1. “Chết mẹ mày chưa”

Khi xem một bộ phim nào đó gặp nhân vật phản diện vừa ác vừa giả nai, tối ngày bịa chuyện hại người, khiến mọi người tức điên lên. Đến khi nhân vật đó bị mọi người phát hiện, không hại được nữ chính, ngược lại còn có một bàn thua trông thấy, lúc này người miền Tây sẽ cảm thấy khoái chí, đập bàn rần rần, giọng người miền Tây cũng phấn khích không kém khi nói “chết mẹ mày chưa” nhằm thể hiện sự hả hê khi người làm chuyện xấu gặp báo ứng thích đáng.

  1. Đồ dô diên

Để ám chỉ những người nói chuyện không hợp chủ đề, hay nhảy vô họng người khác ngồi cắt ngang câu chuyện, làm mọi người xung quanh bị mất hứng, bà con miền Tây thường dùng từ “Đồ dô diên” thay vì nói “đồ vô duyên” hay “mất lịch sự” như mọi người ở các vùng miền khác vẫn hay nói. Với âm sắc đặc sệt “xì tai” Nam Bộ, “đồ dô diên” cùng chất giọng người miền Tây dễ thương vô đối sẽ khiến bạn nghe đến nghiện luôn đấy.

  1. Thông cảm cái con khỉ khô

Nếu bạn đã làm một việc sai trái gì đó khiến người miền Tây vô cùng tức giận, nhất thời không tha thứ, bỏ qua được, khi đến nhận lỗi, mong họ hiểu cho, thì đừng quá ngạc nhiên khi nghe họ nói “thông cảm cái con khỉ khô”. Đây là câu quen thuộc trong khi quá tức giận của người miền tây, nếu muốn được tha thứ, hãy kiên nhẫn chờ đến khi người miền Tây nguôi ngoai, hạ hỏa hả đến nhận lỗi nhé.

Những câu nói quen thuộc rặt Nam Bộ đã trở thành một phần đặc trưng không thể thiếu trong văn hóa của người miền Tây. Hãy đến với miền Tây sông nước để có thể nghe nhiều hơn nữa những chất giọng người miền Tây vô cùng dễ thương nhé.

Giải nghĩa những cụm từ “rặt miền Tây” nghe dễ thương hết sức! (p3)

Nếu như ở nhiều vùng khác tại Việt Nam, việc dùng từ địa phương có phần khó nghe và khó hiểu, thì ở miền Tây có những cụm từ cũng khiến người khác “khó” nhưng là “khó để hông yêu”!

Chẳng hạn như:

  1. Thôi đi má

“Thôi đi má” là cách từ chối, cách nói chuyện xã giao của những người cùng tuổi với nhau, câu này nhìn chung không có nghĩa nhưng lại được sử dụng cực kỳ phổ biến. Hoặc đôi khi được sử dụng để khuyên đối phương là đừng làm gì đó/ hãy bỏ cuộc đi.

  1. Đồ mở cửa mả

Đây là cách để những người lớn la rầy con cháu nhưng có phần nặng nề, hoặc cũng là cách để chê một ai đó khù khờ, không làm gì ra hồn. Tuy nhiên câu này không phải là câu để dễ dàng phun vào mặt người khác, dễ gây mất mối quan hệ. Để dành nói về đứa mình ghét cũng là một ý không tồi chút nào : )))

  1. Ngồi gì mà chàng hảng dị

Ý nói về những người có dáng ngồi… mất nết, không duyên dáng thướt tha khép nép. Có một số cách khác để nói về kiểu ngồi này ví dụ như: ngồi banh càng… Con gái con lứa gì mà ngồi chảng hảng dị, khép chưn lại coi!

  1. Đồ mắc dịch

Câu này không phải nói về một người mắc bệnh gì cả, đơn giản là câu nguýt có phần thân thương của người miền Tây dành cho những người chọc ghẹo mình, chửi rồi thôi không tức giận gì cả. Cũng tương tự như câu “quỷ sứ hà” đã đừng được Cần Thơ Phố nhắc trong phần 1.

  1. Làm um lên

Đây là câu dành cho những ai đang có nhu cầu biểu đạt rằng một ai đó đang làm quá câu chuyện lên, làm “sồn sồn” lên một cách không cần thiết. Tương tự như cách người khác nói về ai đó đang làm to chuyện lên một cách không cần thiết.

  1. “Cái mặt nó chù ụ 1 đống”

“Mày coi cái bản mặt nó chù ụ 1 đống kìa” là cách nói về một ai đó đang biểu thị sự tức giận, giận dỗi nhưng không la hét mà biểu hiện sự giận phụng phịnh thông quá nét mặt… chù ụ. Nói chứ giận mà chù ụ dễ thường thì có khi lại bị chọc ghẹo thêm đó nha.

  1. Nghèo tàn nghèo mạt

Nhiều người khi gặp khó khăn hoặc muốn mỉa mai và khuyên răn một ai đó sẽ dùng câu “nghèo tàn nghèo mạt” để thể hiện ý của họ. Ví dụ “cờ bạc quá là coi chừng nghèo tàn nghèo mạt nghe bây”.

Ngôn ngữ miền Tây vốn phong phú, cách nói của người miền Tây vốn lại thân mật gần gũi, nên ai không quen có thể nghĩ rằng quá “xuề xòa”, nhưng thực sự nhiều người miền Tây nghĩ sao là nói vậy, đừng có giận hờn mà hãy nói thẳng cho họ biết là bạn không thích cách nói như vậy.

Cần Thơ Phố sẽ trở lại trong loạt bài tiếp theo cùng chủ đề này, hãy đợi chúng tôi nhé!

Giải nghĩa những cụm từ “rặt miền Tây” nghe dễ thương hết sức! (p2)

Người miền Tây vốn nổi tiếng về tính hào sảng, cách nói chuyện cũng thật thà giản dị. Tất nhiên ở đâu cũng có người tốt người xấu, nhưng trong bài viết này, chúng tôi chỉ bàn đến cách nói chuyện mà nghe xong là biết “à, dân miền Tây đây nè”. Tiếng lóng của người dân ở đây mới nghe thì thấy lạ, chứ nghe hoài là quen rồi thấy dễ thương lắm kìa. Mà ngộ cái là cái người vùng khác đến thì người ta lại thích nghe mấy câu “dễ thương như dị” mới kì. 

Khoan, mà “rặt” là gì vậy? Rặt là tính từ chỉ về một thứ, một loại, không thể lẫn vào đâu được, gần giống nghĩa của từ đặc trưng. 

Sau khi Phần 1 lên sóng thì đã được sự ủng hộ của các mem Cần Thơ Phố, nên mình thêm tiếp Phần 2 cho chủ đề này, và có khi là phần 4-5-6… nếu mọi người vẫn còn yêu thích.

  1. Oải chè đậu

Người miền Tây hay đọc là “quải chè đậu” ý muốn nói về những câu chuyện nhạt nhẽo, không có sức hút, không có sức hấp dẫn, chung quy lại chính là nhạt nhẽo hoặc thiếu muối, nghe “ngán quá ngán” y như ăn quá nhiều chè đậu vậy.

  1. Lẹ lên coi

Khi muốn thúc giục ai đó làm nhanh tay nhanh chân lên, người miền Tây hay nói “lẹ lên coi” hoặc “làm gì mà lề mề dzữ dzị”, ý là nói bạn đang làm chậm quá chậm, nên phải làm nhanh lên.

  1. Đang mần gì dzị bây

Người lớn khi đến nhà bà con họ hàng, gặp mấy đứa “con nít” đang làm việc nhà hoặc nấu ăn, họ sẽ hỏi thăm “đang mần gì dzị bây” hoặc “làm gì lúi húi đằng sau dzị mấy đứa”, như một câu chào hỏi thân quen. Nhưng không áp dụng cho người nhỏ tuổi hơn hỏi ngược lại nha, bị táng vô mồm vì hỗn đó. 

  1. Tùm lum từa lưa

Nếu muốn tả về một việc gì đó không vào khuôn mẫu, đang trở nên không gọn gàng, không thể kiểm soát được, người miền Tây thường ca thán “chời ơi sao mà tùm lum từa lưa dzậy”, người ở nơi khác mới tới khi nghe sẽ thấy lạ nhưng coi chừng nghe quen là ghiền nha.

  1. Bự chà bá

Khi muốn kể với ai đó rằng thứ gì đó quá to quá lớn, to bất thường, thì người miền Tây thích dùng những cụm từ như “bự chà bá”, “bự tổ chảng” để nói về thứ ấy. Ví dụ: “thằng đó mới bắt được con cá bự tổ chảng vầy nè”. Nhưng cụm từ này chỉ thích hợp trong giao tiếp thường ngày chứ không thích hợp dùng ở những nơi trang trọng.

  1. Quởn hông mậy

Là cách những người cùng tuổi hay mấy bạn “trẻ trâu” í ới rủ nhau đi chơi. Hoặc những người lớn tuổi khi cần nhờ bọn nhỏ làm giúp chuyện gì đó sẽ mở lời “quởn hông bây” để nghe cho gần gũi, dễ thương.

  1. Đi công chiện

Người miền Tây ít khi nói “đi công việc” hay “đi công chuyện” mà thường dùng “đi công chiện” ý muốn nói là họ đang đi đâu đó. Cách nói có thể nghe hơi… kì kì những cũng là một cụm từ mang “thương hiệu” rất miền Tây đúng không nè.

Phần 2 của chủ đề những cụm từ rặt miền Tây tạm khép lại tại đây, hẹn mọi người ở phần 3 nhé.

Đám cưới ở miền Tây thì như thế nào?

Đám cưới không đơn thuần chỉ là một khoảnh khắc thiêng liêng, bước ngoặt cuộc đời của đôi lứa đang yêu nhau, mà còn là một nét đẹp trong văn hóa truyền thống của dân tộc. Ở nước ta mỗi vùng miền, đám cưới sẽ theo những tập tục rất khác nhau, đặc biệt là đám cưới miền Tây có rất nhiều phòng tục, và lễ nghi vô cùng độc đáo không lẫn vào đâu được.

Vậy đám cưới miền Tây có gì đặc biệt? Đám cưới miền Tây xưa và nay khác nhau ra sao, hãy cùng Cần Thơ Phố tìm hiểu nhé.

Rạp cưới xưa được trang hoàng theo phong cách “nhà làm” bởi khái niệm “nhà cưới, rạp cưới” còn rất xa lạ.
  1. Chuẩn bị trước lễ cưới

Tác giả Trần Ngọc Thêm đã từng lý giải trong quyển Văn hóa người Việt vùng Tây Nam Bộ “việc lấy chồng cưới vợ không chỉ là việc riêng của cá nhân mà là việc chung của gia đình”, vì thế trước khi lễ cưới diễn ra cả nhà trai lẫn nhà gái điều có bước chuẩn bị rất kĩ càng.

Ông bà ta quan niệm nếu tìm vợ/chồng không hợp trong ngũ hành tương sinh thì cuộc sống sẽ không được hòa thuận, nên phong tục xem tuổi từ lâu đã tồn tại trong tâm linh người Việt như một lẽ tất yếu. Vì thế nhà cô dâu sẽ nhận canh thiếp (giấy ghi họ tên, tuổi, quê,) của nhà trai xem có hợp tuổi với con gái mình không rồi quyết định ngày cho nhà trai mang lễ vật đến dạm ngõ. Sau khi thống nhất ngày cưới cả hai gia đình sẽ dùng tre để dựng rạp cưới, và tự trang trí bằng các cây lá mình có: lá dừa nước, đủng đỉnh, lá dừa,…

Dù ngày nay quan niệm về vấn đề tuổi tác là khá thoáng nhưng xem ngày, xem tuổi vẫn là một nghi thức tâm linh không thể thiếu. Nhà trai sẽ chủ động xin canh thiếp của cô dâu để xem ngược lại với trước đây là nhà gái xin canh thiếp nhà trai. Về phần rạp cưới ngày nay, phần lớn các gia đình thường thuê rạp ở các cửa hàng dịch vụ tiệc cưới họ sẽ lo trang trí từ A – Z, một số gia đình có điều kiện sẽ đặt nhà hàng để tổ chức tiệc cưới.

Đặc biệt mọi người thường dùng thiệp cưới để mời khách thay vì mời miệng như trước đây, đồng thời trang phục chuẩn bị cho cô dâu chú rể cũng đa dạng về kiểu dáng hơn không nhất thiết phải là áo dài – khăn đóng.

Nhà tiệc, rạp cưới ngày nay được trang trí hết sức công phu.
  1. Các nghi thức

Trong quyển “Gia Định thành thông chí” của cụ Trịnh Hoài Đức có viết đám cưới Nam Bộ (Vào thế kỷ thứ 19, toàn bộ miền Nam vẫn được gọi là Gia Định) có 6 lễ: nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp tài, thỉnh kỳ, thân nghinh kèm theo việc người Gia Định còn có tục đến nhà gái làm rể trước rồi mới cưới sau.

Mãi đến sau này khi tách ra vùng ra vùng Đồng bằng Sông Cửu Long và Đông Nam Bộ thì người dân miền Tây vẫn quen gọi tên của 6 lễ lần lượt là: lễ giáp lời, thông gia, cầu thân, đám nói, đám cưới, và phản bái.

Sau này vì khoảng cách địa lý cũng như giảm bớt chi phí trong các lễ cưới mà các lễ nghi thức cũng được giản lược rất nhiều. Nhà nghiên cứu Nguyễn Hữu Hiệp cũng từng chia sẻ rằng đám cưới miền Tây hiện tại gần như chỉ có 3 lễ chính: dạm hỏi (coi mắt), đám nói và đám cưới. Nhưng những tập tục bao đời qua như mâm trầu, khay rượu, mâm lễ vật đến nay vẫn được giữ gìn.

Nghi thức lễ cưới nay được làm đơn giản hơn so với ngày xưa.
Mâm quà cưới vẫn đầy đủ trà rượu trầu cau.
Qùa cưới ngày nay còn có thể bánh kem, trái cây ngoại nhập và các loại nước đóng hộp.
  1. Các điều kiêng kỵ

Ông bà ta vẫn thường nói “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành” vì thế để đám cưới – ngày trọng đại của cuộc đời diễn ra thuận lợi suông sẻ tốt nhất chúng ta vẫn nên kiêng cữ một số điều cho đôi vợ chồng trẻ.

Trước đây, đám cưới miền Tây đặc biệt không được tổ chức vào năm Kim Lâu và các ngày giờ được cho là xấu, không mang đến điềm lành cũng như không cưới nếu kỵ tuổi. Trong đám hỏi chú rể bắt buộc phải là người xé quả cau không được dùng dao cắt, cô dâu là người xếp trầu và không được đổi ngược lại. Đặc biệt mẹ đẻ không được theo đoàn đưa dâu để đưa con mình về nhà chồng cũng như mẹ chồng không được trực tiếp ra cửa để đón con dâu, không được đeo nhẫn trước khi đám cưới…

Lương y Vũ Quốc Trung từng nói rằng ở góc độ tâm linh và tâm lý để xét thì tứ Kim Lâu là những nhắc nhở cho chủ nhà phải cẩn thận trước những quyết định trọng đại, tuy nhiên không nên hiểu và áp dụng điều này một cách cứng nhắc sẽ làm “lỡ lứa” những người yêu nhau.

Vì thế này nay đám cưới miền Tây cũng không cón quá khắt khe và kiêng kỵ nhiều như trước nữa.

Rước dâu bằng xuồng máy là hình ảnh quen thuộc của đám cưới miền Tây xưa.
  1. Các cụm từ thường nghe trong lễ cưới của người miền tây

Sau đây là một số cụm từ vô cùng quen thuộc trong đám cưới miền Tây:

+ Vu quy: là cụm từ dành riêng cho nhà cô dâu thường được treo trên trước cổng cưới chỉ buổi lễ tiễn cô dâu về nhà chồng.

+ Tân hôn: là từ thường được treo lên trước cổng cưới nhà chú rể, chỉ việc nhà sắp đón cô dâu mới về.

+ Lễ xuất giá (lễ chịu lạy xuất giá): là buổi lễ mà người lớn trong gia đình nhà gái cùng ngồi theo thứ tự và địa vị trước bàn thờ gia tiên để cô dâu làm lễ lạy xuất giá, và tặng quà cô dâu.

+ Lễ lên đèn: chỉ việc chú rể mang cặp đèn long phụng đến nhà gái, cùng cô dâu thắp sáng và để lên bàn thờ nhà với mong muốn hai vợ chồng sẽ sống với nhau đến răng long đầu bạc.

Các cụm từ vẫn giữ được ý nghĩa và được dùng trong đám cưới hiện đại ngày nay.

Vu quy – buổi lễ tiễn cô dâu về nhà chồng
  1. Phương tiện rước dâu – có gì đặc biệt

Nam Bộ đặc trưng với hệ thống sông ngòi kênh rạch chằn chịt, nên trong đám cưới nhà trai thường dùng xuồng và những chiếc vỏ lãi để rước dâu trên sông. Đây được xem như một đặc sản của đám cưới miền tây.

Ngày nay, đường xá đã được làm thông thoáng, những chiếc cầu bắc qua sông ngày một nhiều thêm vì thế nhà trai sẽ dùng xe máy, thậm chí là ô tô để rước cô dâu về nhà.

Hình ảnh những đoàn mô tô rước dâu ngày nay không hiếm gặp tại miền Tây.
Trước đây sau đám cưới ba ngày là lễ phản bái, còn hiện tại sau đám cưới cô dâu chú rể  có thể chọn đi du lịch hưởng tuần trăng mật.
  1. Sau lễ cưới

Trong đám cưới miền Tây ngày xưa, sau lễ cưới ba ngày, đôi vợ chồng trẻ sẽ cùng với cha mẹ chồng quay lại nhà cô dâu để làm lễ phản bái, để cô dâu cùng chú rể lạy tạ ơn lần nữa đối với cha mẹ cô dâu và tặng họ 1 số quà, thường là 1 cặp vịt. (Gọi là lễ Nhị Hỷ)

Tuy nhiên, ngày nay một số gia đình có con gái gả đi xa sẽ giản lược bớt cho việc cô dâu chú rể về làm lễ phản bái, hoặc chỉ cần đôi vợ chống về mà không cần bên sui gia nhà trai phải lặn lội sang.

Có thể dễ dàng thấy được do xã hội ngày càng hiện đại, mọi người ăn theo thuở, ở theo thời, đồng thời để tiết kiệm thời gian cũng như các chi phí phát sinh trong đám cưới mà đám cưới miền Tây hiện đại đã có rất nhiều thay đổi so với trước đây. Tuy nhiên dù là xưa hay nay thì đám cưới miền Tây vẫn giữ được nét truyền thống độc đáo vốn có của người miền Tây từ xưa đến nay.

Giải nghĩa những cụm từ “rặt miền Tây” nghe dễ thương hết sức! (p1)

Người miền Tây vốn nổi tiếng về tính hào sảng, cách nói chuyện cũng thật thà giản dị. Tất nhiên ở đâu cũng có người tốt người xấu, nhưng trong bài viết này, chúng tôi chỉ bàn đến cách nói chuyện mà nghe xong là biết “à, dân miền Tây đây nè”. Tiếng lóng của người dân ở đây mới nghe thì thấy lạ, chứ nghe hoài là quen rồi thấy dễ thương lắm kìa. Mà ngộ cái là cái người vùng khác đến thì người ta lại thích nghe mấy câu “dễ thương như dị” mới kì. 

Khoan, mà “rặt” là gì vậy? Rặt là tính từ chỉ về một thứ, một loại, không thể lẫn vào đâu được, gần giống nghĩa của từ đặc trưng. 

1. “Xấu quắc”

Người dân miền Tây, khi muốn chê một món đồ vật hay bàn về quần áo, nói chung là chê tất tần tật mọi thứ trên đời thì họ đều thảng thốt “trời ơi, xấu quắc à” như để nhấn mạnh rằng xấu quá xấu. Nhưng đây là kiểu chê biểu lộ cảm xúc mà thôi, không phải kiểu miệt thị quá nặng nề, là người miền Tây nghe giọng miền Tây thì hổng ai trách cứ điều này cả.

2. “Y chang luôn hà”

Khi bạn nghe cụm từ “y chang luôn hà” thì đừng thấy lạ vì đây là cụm từ mà người nói đang muốn thể hiện rằng có sự giống nhau giữa các sự việc hay đồ vật này nọ mà thôi. Ví dụ thấy 2 con mèo cùng màu lông thì người miền Tây họ sẽ nói “hai con này lông y chang nhau”. 


3. “Đi mình ên hả em/ mậy?”

Khi gặp một người đi đâu đó ngoài đường, người miền Tây thường hỏi “ê, đi ên hả mậy?” nếu là thân quen hoặc “sao đi ên dị em” nếu gặp một cô gái đang đi một mình. “Êng” trong tiếng Khmer có nghĩa là một mình, dân miền Tây nói chệch đi thành “ên”. Cụm từ mình “mình ên” cũng được sử dụng làm đệm trong khá nhiều bài hát bolero – một dòng nhạc còn được gọi với tên khác là “nhạc Sến” được ưa chuộng ở xứ miền Tây.

4. “Bán mắc quá là tui hổng mua nữa nghen”

Nếu như người miền Bắc có các câu cảm thán như “bán gì mà đắt thế”, thì khi du lịch miền Tây bạn sẽ thường nghe những câu như “bán mắc quá là tui hổng mua nữa nghen”, “bớt chút đi chế”… ý nói rằng người bán đang bán hơi đắt so với thị trường. Có khi không phải là họ chê hàng bán đắt quá, mà đơn giản là họ chọc ghẹo nhau mà thôi. 


5. “Ảnh, ổng, bả, chỉ”

Nếu có kinh nghiệm du lịch miền Tây bạn sẽ không khó để bắt gặp người miền Tây sử dụng đại từ nhân xưng mà không xứ nào có chính là “ảnh, ổng, bả, chỉ…”. “Ảnh” là để thay thế cho anh ấy, anh A anh B nào đó; “Ổng” để thay thế cho ông ấy; “Bả” thay thế cho bà ấy và “Chỉ” thay thế cho chị ấy, chị A chị B nào đó. 

Ví dụ: sớm mơi (ý nói lúc sáng) anh Tư ảnh đem cho tui 2 kí tôm, mà cho nhiều quá nên ăn có hết đâu, tui để tủ lạnh hết luôn đó.

6. “Ủa dị hả?”

Khi bất ngờ về một điều gì đó, người miền Tây thường cảm thán hoặc hỏi lại người nói là “ủa dị hả”, “ủa zậy xao”, “dị hả tao có hay ho gì đâu”… là cách thể hiện sự ngạc nhiên. Một số người ở vùng khác không quen sẽ không hiểu cụm từ này có nghĩa gì, có khi là không biết viết sao cho đúng vì nghe lạ quá. Nhưng ở lâu thì quen, cái cụm từ “ủa dị hả” trở nên dễ thương quá đỗi từ bao giờ.

7. “Đá chống kìa chú ơi”

Nếu bạn đang chạy xe ngoài đường, chợt thấy có 1 chiếc xe chạy vụt ngang hét lớn “đá chống kìa chú”, “chưn (chân) chống chú ơi”, “chưn (chân) chống chị ơi” rồi bạn chưa kịp cám ơn thì họ đã kịp phóng mất tiu. Đơn giản là họ thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ chứ chẳng cầu mong người ta mang ơn hay gì cả.

8. “Dễ xợ hôn”

Nếu bạn để ý thì sẽ thấy rằng người miền Tây không giỏi phát âm nhưng chữ cái nghe giống nhau ví dụ như “tr – ch”, “s – x”… vì thế không có gì lạ khi bạn nghe họ thể hiện sự ngạc nhiên về điều gì đó bằng cách thốt lên “dễ xợ hôn”. Thực ra thì chẳng có gì đáng “xợ” cả, do người ta chỉ nói theo thói quen, muốn cho người nói biết rằng họ cũng có theo dõi câu chuyện mà thôi. 

9. “Bữa khác trả cô, có nhiu đâu”

Nói không phải khoe chứ bạn đi du lịch miền Tây mà lỡ mua đồ ăn xong quên tiền thứ cứ thật thà, người bán sẽ cười vui vẻ “bữa khác ghé chả (trả), có nhiu đâu hà”. Câu nói này dễ thương 1, thì ý nghĩa phía sau của nó phải dễ thương đến 10, tại vì “người ta giàu bạc triệu chứ có ai giàu nhờ mấy ngàn lẻ này đâu”. Mặc dù vẫn phải mưu sinh kiếm sống, nhưng cách sống hào sảng nhiệt tình, cái chuyện “bữa khác ghé trả” có thể là không bao giờ nhưng họ cũng chẳng mảy may bận tâm. 

10. “ê nhỏ, biểu coi”

Là cách gọi vốn được người Sài Gòn nói riêng và người miền Tây nói chung hay gọi những đứa nhỏ bán dạo ngoài đường. “Biểu” đồng nghĩa với “bảo”, thường được “mấy ông già” gọi mấy đứa nhỏ hơn với cách gọi thân thiện, coi như con cháu trong nhà chứ không có hàm ý gì. 

11. “ê, kể nghe nè”

Là cách mà người miền Tây muốn gọi ai đó ngang vế với mình và kể chuyện cho họ nghe. Cách gọi “ê” không được dùng với người lớn tuổi, và cụm từ “kể nghe nè” thể hiện sự thân mật, quen thuộc giữa người nói và người nghe. Mấy đứa bạn cùng tuổi khi xúm xím kể chuyện nhau nghe thì chắc chắn không lúc nào thiếu câu gọi í ơi “ê, tao kể này nghe nè mậy”.

12. “Thiệt hôn”

Là câu nói thể hiện sự ngạc nhiên về một điều gì đó mà người nghe được nghe. Cụm từ “thiệt hôn” chỉ muốn nhấn mạnh hoặc xác nhận lại câu chuyện kiểu “đúng vậy không” mà thôi. Tại sao là “thiệt hôn” mà không phải là “thật không?” Câu trả lời đơn giản là tại cách nói dính chữ hoặc nói chệch ý vốn là đặc trưng của người nói giọng miền Tây rồi. Mà bạn có công nhận là nghe “thiệt hông” thì đằm thắm mượt mà và dễ thương đến phát hờn luôn không?

Nói ngắn gọn thì chất giọng miền Tây nghe dễ thương, dễ chịu, dễ hiểu nhưng lại khó viết, bởi vì không biết viết thế nào cho đúng chính tả mà thôi. Bên cạnh đó, thì giọng nói đặc trưng và nhiều âm sắc cũng là nguyên nhân khiến người miền Tây khi học ngoại ngữ cũng gặp nhiều khó khăn khi phát âm hơn so với người ở các vùng khác nữa.