Archive Tag:giọng miền Tây

Giải nghĩa những cụm từ “rặt miền Tây” nghe dễ thương hết sức!

Người miền Tây vốn nổi tiếng về tính hào sảng, cách nói chuyện cũng thật thà giản dị. Tất nhiên ở đâu cũng có người tốt người xấu, nhưng trong bài viết này, chúng tôi chỉ bàn đến cách nói chuyện mà nghe xong là biết “à, dân miền Tây đây nè”. Tiếng lóng của người dân ở đây mới nghe thì thấy lạ, chứ nghe hoài là quen rồi thấy dễ thương lắm kìa. Mà ngộ cái là cái người vùng khác đến thì người ta lại thích nghe mấy câu “dễ thương như dị” mới kì. 

Khoan, mà “rặt” là gì vậy? Rặt là tính từ chỉ về một thứ, một loại, không thể lẫn vào đâu được, gần giống nghĩa của từ đặc trưng. 

1. “Xấu quắc”

Người dân miền Tây, khi muốn chê một món đồ vật hay bàn về quần áo, nói chung là chê tất tần tật mọi thứ trên đời thì họ đều thảng thốt “trời ơi, xấu quắc à” như để nhấn mạnh rằng xấu quá xấu. Nhưng đây là kiểu chê biểu lộ cảm xúc mà thôi, không phải kiểu miệt thị quá nặng nề, là người miền Tây nghe giọng miền Tây thì hổng ai trách cứ điều này cả.

2. “Y chang luôn hà”

Khi bạn nghe cụm từ “y chang luôn hà” thì đừng thấy lạ vì đây là cụm từ mà người nói đang muốn thể hiện rằng có sự giống nhau giữa các sự việc hay đồ vật này nọ mà thôi. Ví dụ thấy 2 con mèo cùng màu lông thì người miền Tây họ sẽ nói “hai con này lông y chang nhau”. 


3. “Đi mình ên hả em/ mậy?”

Khi gặp một người đi đâu đó ngoài đường, người miền Tây thường hỏi “ê, đi ên hả mậy?” nếu là thân quen hoặc “sao đi ên dị em” nếu gặp một cô gái đang đi một mình. “Êng” trong tiếng Khmer có nghĩa là một mình, dân miền Tây nói chệch đi thành “ên”. Cụm từ mình “mình ên” cũng được sử dụng làm đệm trong khá nhiều bài hát bolero – một dòng nhạc còn được gọi với tên khác là “nhạc Sến” được ưa chuộng ở xứ miền Tây.

4. “Bán mắc quá là tui hổng mua nữa nghen”

Nếu như người miền Bắc có các câu cảm thán như “bán gì mà đắt thế”, thì khi du lịch miền Tây bạn sẽ thường nghe những câu như “bán mắc quá là tui hổng mua nữa nghen”, “bớt chút đi chế”… ý nói rằng người bán đang bán hơi đắt so với thị trường. Có khi không phải là họ chê hàng bán đắt quá, mà đơn giản là họ chọc ghẹo nhau mà thôi. 


5. “Ảnh, ổng, bả, chỉ”

Nếu có kinh nghiệm du lịch miền Tây bạn sẽ không khó để bắt gặp người miền Tây sử dụng đại từ nhân xưng mà không xứ nào có chính là “ảnh, ổng, bả, chỉ…”. “Ảnh” là để thay thế cho anh ấy, anh A anh B nào đó; “Ổng” để thay thế cho ông ấy; “Bả” thay thế cho bà ấy và “Chỉ” thay thế cho chị ấy, chị A chị B nào đó. 

Ví dụ: sớm mơi (ý nói lúc sáng) anh Tư ảnh đem cho tui 2 kí tôm, mà cho nhiều quá nên ăn có hết đâu, tui để tủ lạnh hết luôn đó.

6. “Ủa dị hả?”

Khi bất ngờ về một điều gì đó, người miền Tây thường cảm thán hoặc hỏi lại người nói là “ủa dị hả”, “ủa zậy xao”, “dị hả tao có hay ho gì đâu”… là cách thể hiện sự ngạc nhiên. Một số người ở vùng khác không quen sẽ không hiểu cụm từ này có nghĩa gì, có khi là không biết viết sao cho đúng vì nghe lạ quá. Nhưng ở lâu thì quen, cái cụm từ “ủa dị hả” trở nên dễ thương quá đỗi từ bao giờ.

7. “Đá chống kìa chú ơi”

Nếu bạn đang chạy xe ngoài đường, chợt thấy có 1 chiếc xe chạy vụt ngang hét lớn “đá chống kìa chú”, “chưn (chân) chống chú ơi”, “chưn (chân) chống chị ơi” rồi bạn chưa kịp cám ơn thì họ đã kịp phóng mất tiu. Đơn giản là họ thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ chứ chẳng cầu mong người ta mang ơn hay gì cả.

8. “Dễ xợ hôn”

Nếu bạn để ý thì sẽ thấy rằng người miền Tây không giỏi phát âm nhưng chữ cái nghe giống nhau ví dụ như “tr – ch”, “s – x”… vì thế không có gì lạ khi bạn nghe họ thể hiện sự ngạc nhiên về điều gì đó bằng cách thốt lên “dễ xợ hôn”. Thực ra thì chẳng có gì đáng “xợ” cả, do người ta chỉ nói theo thói quen, muốn cho người nói biết rằng họ cũng có theo dõi câu chuyện mà thôi. 

9. “Bữa khác trả cô, có nhiu đâu”

Nói không phải khoe chứ bạn đi du lịch miền Tây mà lỡ mua đồ ăn xong quên tiền thứ cứ thật thà, người bán sẽ cười vui vẻ “bữa khác ghé chả (trả), có nhiu đâu hà”. Câu nói này dễ thương 1, thì ý nghĩa phía sau của nó phải dễ thương đến 10, tại vì “người ta giàu bạc triệu chứ có ai giàu nhờ mấy ngàn lẻ này đâu”. Mặc dù vẫn phải mưu sinh kiếm sống, nhưng cách sống hào sảng nhiệt tình, cái chuyện “bữa khác ghé trả” có thể là không bao giờ nhưng họ cũng chẳng mảy may bận tâm. 

10. “ê nhỏ, biểu coi”

Là cách gọi vốn được người Sài Gòn nói riêng và người miền Tây nói chung hay gọi những đứa nhỏ bán dạo ngoài đường. “Biểu” đồng nghĩa với “bảo”, thường được “mấy ông già” gọi mấy đứa nhỏ hơn với cách gọi thân thiện, coi như con cháu trong nhà chứ không có hàm ý gì. 

11. “ê, kể nghe nè”

Là cách mà người miền Tây muốn gọi ai đó ngang vế với mình và kể chuyện cho họ nghe. Cách gọi “ê” không được dùng với người lớn tuổi, và cụm từ “kể nghe nè” thể hiện sự thân mật, quen thuộc giữa người nói và người nghe. Mấy đứa bạn cùng tuổi khi xúm xím kể chuyện nhau nghe thì chắc chắn không lúc nào thiếu câu gọi í ơi “ê, tao kể này nghe nè mậy”.

12. “Thiệt hôn”

Là câu nói thể hiện sự ngạc nhiên về một điều gì đó mà người nghe được nghe. Cụm từ “thiệt hôn” chỉ muốn nhấn mạnh hoặc xác nhận lại câu chuyện kiểu “đúng vậy không” mà thôi. Tại sao là “thiệt hôn” mà không phải là “thật không?” Câu trả lời đơn giản là tại cách nói dính chữ hoặc nói chệch ý vốn là đặc trưng của người nói giọng miền Tây rồi. Mà bạn có công nhận là nghe “thiệt hông” thì đằm thắm mượt mà và dễ thương đến phát hờn luôn không?

Nói ngắn gọn thì chất giọng miền Tây nghe dễ thương, dễ chịu, dễ hiểu nhưng lại khó viết, bởi vì không biết viết thế nào cho đúng chính tả mà thôi. Bên cạnh đó, thì giọng nói đặc trưng và nhiều âm sắc cũng là nguyên nhân khiến người miền Tây khi học ngoại ngữ cũng gặp nhiều khó khăn khi phát âm hơn so với người ở các vùng khác nữa.