Kỹ năng sinh tồn ở miền Tây

Kỹ năng sinh tồn ở miền Tây

Miền Tây hiện nay có 13 tỉnh thành gồm: TP. Cần Thơ, Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Trà Vinh, Đồng Tháp, Hậu Giang, Sóc Trăng, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu và Cà Mau. Nhìn chung nơi đây nổi tiếng hiền hòa, mà được cái ở xứ này toàn miệt sông nước, nên nếu bạn sống ở xứ khác mà mới đến đây, thì nên chuẩn bị một số kỹ năng sinh tồn sau mới được nhé.

1. Đừng “nổ”. Dân miền Tây người giàu không thiếu, nhưng được cái hiếm người thích khoe ra, nhìn bên ngoài chả biết ai giàu đâu, nhiều khi bữa cơm nhà toàn ăn rau sống cá đồng, đi đôi dép thì 1 chiếc bị mẻ hết một góc vẫn mang đi chợ chứ vàng cất trong tủ chiều chiều đem ra phơi nắng cho đỡ mốc đó. Nhiều khi chạy Super Cub 50 tàn tàn đi shopping chứ ghé Nike, adidas toàn mua sỉ, tính tiền theo lô chứ không có mua 1-2 đôi đâu. Nên đừng có nổ, họ biết mình xạo quần họ cười vô mặt chứ hổng gì.

Biết bơi ở đâu được xem là kỹ năng sống chứ miền Tây gần như xem đây là kỹ năng sinh tồn.

2. Biết bơi. Như bạn đã biết, cái miệt này đa số là sông nước, cá biệt một số tỉnh gần biển thì nước còn lắm nữa, nên bạn phải biết bơi mới đảm bảo an toàn được nha. Biết bơi ở đâu chỉ xem là kỹ năng sống chứ ở miền Tây thì được gọi là kỹ năng sinh tồn nha. Được cái miền Tây cái gì cũng gắn với sông nước, mương nước, ao hồ nên bạn không biết bơi mà khi đi ghe, đi xuồng mà lỡ trượt chân một cái thì ngày đó năm sau có khi là giỗ đầu cũng nên.

Nói đi thì phải nói lại, nhiều đứa ở miền Tây từ nhỏ, xuất thân thuần nông chính gốc nhưng vẫn không biết bơi và vẫn tắm sông          đều đặn thời còn cởi truồng tắm mưa. Mấy đứa đó là ngoại lệ, bởi tụi nó là COCC gọi nôm na là con ông cháu cha đó. Bởi mỗi            lần nó xuống sông chuẩn bị quẩy thì ông bà đã quy tiên nhiều đời của nó xúm phù hộ độ trì dữ lắm nó mới không xanh cỏ.

Cầu cá tra vẫn còn phổ biến ở miền Tây.

3. Phóng khoáng, yêu thiên nhiên và đặc biệt là không sợ ma. Có thể bạn đã biết, ở thôn quê miền Tây hiện giờ vẫn có nhiều vùng còn sử dụng nhà vệ sinh lộ thiên hay gọi nôm na là “Cầu cá tra” trên rơi dưới đớp, nên bạn phải phóng khoáng và yêu thiên nhiên thì mới có thể thoải mái khi đi kiểu cầu này. Đặc biệt, rèn luyện kỹ năng không sợ ma cũng là điều cần thiết vì bạn sẽ không biết cơ thể cần đi nặng vào lúc nào đâu.

Đêm khuya trăng thanh gió mát đang ngồi ngoài cầu cá tra sau nhà mà nghe trong lùm tre có tiếng xột xoạc, bụp bụp thì cứ mặc định là dừa khô rụng thôi, còn nghe tiếng gọi tên trong gió cứ nghĩ là nghe lầm nha, còn nếu nghe tiếng chó tru lên 1 hồi dài và chợt có bóng trắng mờ ảo thấp thoáng sau cây dừa đang tiến về phía bạn, thì nhớ, phải kéo quần và chạy nhanh như 1 vận động viên marathon nhé, không phải người quen đâu!

Mắm có thể được dân miền Tây chế biến thành bất kỳ món ăn gì mà họ thích.

4. Không kỳ thị các loại mắm. Bạn biết không, dân miền Tây đặc biệt yêu thích các loại mắm. Mắm có thể chế biến thành bất-kỳ-món-ăn-nào mà họ món. Từ lẩu mắm, đến mắm chưng, mắm kho, mắm xào chấm trái cây… mắm xuất hiện từ bàn nhậu cho đến bàn thờ, từ bữa cơm thường ngày cho đến các mâm cơm ngày giỗ quải, nên bạn không ăn mắm được là xác định nhịn luôn nhé. Không có nhiều sự chọn lựa đâu.

5. Trí nhớ siêu phàm. Cũng giống như làng ở miền Bắc, xóm là cụm từ chỉ một cụm dân cư ở miền Tây, thường cụm dân cư này có thể là họ hàng nhiều đời với nhau, nên nếu bạn về xứ này làm dâu làm rể, thì phải xác định là có một trí nhớ siêu phàm để nhớ và biết hết những người bà con 2-3 đời của nhà vợ/ chồng bởi đám tiệc ở xứ này thì họ hàng 2-3 đời xúm lại phụ nhau 1 tay 1 chân cho nhanh. Vì vậy bạn phải có trí nhớ siêu phàm để biết được chú tóc bạc này là anh họ của ba chồng và cậu em nhỏ xíu này là cháu nội của em bà con chú bác với má vợ để không gọi nhầm, chào nhầm.

6. Không sợ phèn. Ruộng vườn ở miền Tây thường có độ phèn cao trong nước, nên sống ở đây sớm muộn gì bạn cũng bị vàng móng tay móng chân, nhưng không sao OMO đánh bay những vết bẩn cứng đầu rồi nên đừng sợ dơ và cũng đừng có chảnh, bị chửi đó.

7. Làm quen với các cụm từ “ngày mơi” thay cho “ngày mai”, “tui đi dzìa” thay cho “tôi đi về”, “uống dzí chú 1 ly gụ coi bây” thay cho “uống với chú một ly rượu đi cháu”… để biết được là họ đang nói gì và đáp lễ cho phải, không lại bị quăng nguyên cái ly vào mặt thì khổ (đùa thôi).

Cầu khỉ là loại cầu bị nhiều người sợ độ cao kỳ thị.

8. Đi cầu khỉ. Cầu khỉ không phải là loại cầu quá xa lạ với dân miền Tây, cầu chỉ có 1 thân cây bắt ngang đôi khi là được khuyến mãi thêm tay vịn, hoặc không. Đây là loại cầu bị những người sợ độ cao kỳ thị và những người đi không quen thì thấy kỳ lạ, vì không sớm thì muộn cũng té sấp mặt xuống sông có ngày. Nhưng khổ ở chỗ các miền quê có nhiều con kênh nhỏ, không thể bắt cầu lớn qua được, cầu khỉ chính là lựa chọn thích hợp nhất rồi còn gì. Không có nhiều sự lựa chọn để qua sông đâu.

9. Có đôi tai với thính giác siêu phàm và khả năng dịu dàng đến từng phút giây. Để lỡ mà ở cạnh những hàng xóm có niềm đam mê mãnh liệt với thể loại karaoke gia đình với liên khúc bolero thập niên 90, đôi khi là mix nhạc Vinahouse với vọng cổ remix, thì bạn cũng đủ bình tĩnh để đóng cửa phòng và ngủ quên hết sự đời chứ không phải là xách dao đi mài.

Nhiều miền quê, nhiều gia đình dù là đám cưới hay đám giỗ, đám sinh nhật/ thôi nôi hay đơn giản là thích thì bày ra nhậu rồi hát từ đêm đến sáng từ sáng đến chiều không biết chán, và tất nhiên không phải ai cũng hát hay đâu.

Nội dung bài viết có dựa trên thực tế cũng có đoạn đùa thôi nên không tiếp những thanh niên nghiêm túc vào đọc nha. Trên đây là kỹ năng sinh tồn nhỏ xíu cho bạn khi đến sống ở miền Tây, chúc bạn có những tháng năm rực rỡ khi sống miệt sông nước này nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *