Cụ bà nghèo bươn chải nuôi hai cháu gái mang căn bệnh thế kỉ

Cụ bà nghèo bươn chải nuôi hai cháu gái mang căn bệnh thế kỉ

Không nhà cửa, đất đai, quanh năm sống tạm bợ trong một ngôi nhà đang xây dang dở, con dâu ra đi vì căn bệnh thế kỉ, con trai vướng vào vòng lao lý, một mình cụ bà phải nuôi hai cháu nội đang mang trong người căn bệnh như mẹ hai bé – căn bệnh HIV. 

Bà Lê Thị Mỹ, người phụ nữ 60 tuổi, ở cái tuổi của bà, nhiều người đã và đang an dưỡng tuổi già, không còn mang nhiều gánh nặng mưu sinh, lo toan bộn bề cho cuộc sống nữa. Tuổi 60 không phải là quá già, nhưng trước những gánh nặng mưu sinh, gánh nặng con cháu, gương mặt của bà hiền từ, nhưng đã mang nhiều nếp nhăn, những lo lắng cho con cháu dường như in lên khuôn mặt bà, trông bà già hơn hẳn so với tuổi của mình.

a (18)
Bà Lê Thị Mỹ và hai cháu nội Trúc Ly, Như Ý.

Em Bùi Thị Trúc Ly (9 tuổi) và Bùi Thị Như Ý (8 tuổi) là cháu nội của bà Mỹ, cả hai em đều bị nhiễm HIV từ khi mở mắt chào đời. Mẹ của hai em đã qua đời vài năm về trước do AIDS (giai đoạn cuối của HIV), cha của hai em vì lạc bước lỡ đường mà vướng vào vòng lao lý. Hai em không được đi học như bao bạn bè cùng trang lứa vì đã mang trong người căn bệnh mà nhiều người xa lánh, không muốn cho con em họ đi học cùng. Mẹ mất, cha đi tù, tuổi còn nhỏ, chưa thể tự lo cho bản thân lúc này, nên người mà hai em nương nhờ hiện nay chỉ còn bà nội, bởi “bà con, họ hàng, không ai chịu sống chung, chịu nuôi tụi nhỏ đâu mấy con ơi, họ sợ lắm” – bà Mỹ chia sẻ. Ba bà cháu hiện đang sống tạm tại ngôi nhà đang xây dang dở, chủ đầu tư họ thương hoàn cảnh bà cháu côi cút nên cho ở tạm, không biết khi nào họ thu hồi để xây dựng tiếp công trình. Nhìn nụ cười bà hiền từ, đôi mắt sáng ngời, không ai nghĩ ở cái tuổi của bà lại phải mang trên mình quá nhiều trách nhiệm và cả những nổi đau như thế.

Bà Mỹ và các cháu bên gánh hàng mưu sinh trước cổng bệnh viện.
Bà Mỹ và các cháu bên gánh hàng mưu sinh trước cổng bệnh viện.

Hằng ngày, bà Mỹ cùng các cháu của mình dậy từ 4h sáng, bà đẩy một xe, hai cháu đẩy một xe, ba bà cháu dọn hàng ra bán trước cổng bệnh viện Hoàn Mỹ với 2 xe chở hàng nhỏ xíu bán các vật dụng gia đình, nhà bếp. Càng nói chuyện nhiều vớ bà, càng thấy thương bà và các em nhiều hơn, nhất là khi bà nói rằng: “bà còn khỏe là bà còn lo cho con cháu bà được, bà không cần xin gì của ai, mấy con biết không, cố Gấm ( mẹ bà Mỹ) hồi trước là tám mươi mấy, bệnh già trước khi mất một thời gian mà bà còn nuôi được mà, hai đứa nhỏ này nhờ nhà nước đã trợ cấp toàn bộ tiền thuốc rồi, bà chỉ lo nuôi tụi nó thôi. Bà lớn tuổi rồi, mà nhờ trời thương nên dù nằm đất, ăn sương chứ bà ít khi ốm đau, bệnh vặt, có sức khỏe để mà còn buôn bán nuôi hai đứa nhỏ, chứ bà mà năm thì tụi nó không biết tính sao“. Bà đã khó nhọc một đời, đến cuối đời, cái tuổi này, mọi người chỉ cần một cuộc sống bình yên không lo nghĩ thì bà phải mang trên vai những gánh nặng – điều mà nhiều người trẻ tuổi hơn không dễ gì vượt qua được. Mặc dù không có một mái nhà của riêng mình, cuộc sống còn cái nghèo bám víu, bà vẫn không muốn được giàu có, được hưởng thụ cho riêng mình, bà chỉ mong được sống lâu, có sức khỏe để lo cho hai em Trúc Ly, Như Ý. “Bà sợ lắm mấy con, bà sợ bà không lo được cho tụi nhỏ lâu nữa, tụi nó mà có bề gì là bà không có sống nổi đâu, bà thiếu ăn, thiếu mặc, quần áo rách rưới, chứ đi khám cho tụi nhỏ, bác sĩ bảo mua gì cho tụi nó ăn bồi bổ là bà mua liền, giờ bà chỉ còn tụi lại tụi nó thôi, cha chúng nó ở xa, bà cũng chẳng có điều kiện vào thăm nữa..” – bà Mỹ nói một cách kiên định.

Ánh mắt phúc hậu và nụ cười hiền từ của bà bên hai cô cháu gái.
Ánh mắt phúc hậu và nụ cười hiền từ của bà bên hai cô cháu gái.

Hai em Trúc Ly và Như Ý, không phải lúc nào cũng có nụ cười rạng rỡ như trong hình, hai em vẫn có lúc bị phát bệnh, lên cơn sốt, lúc đó bà Mỹ chỉ biết cầu trời cho hai cháu gái vẫn khỏe mạnh. Hai em dễ thương và thân thiện, mọi người xung quanh ai cũng thương, cũng mến, vì hai em rảnh rỗi là chạy bán hàng giúp người này, bê hàng giúp người kia, hoặc đi chơi với chú bảo vệ trước cổng bệnh viện. Hai em quý chú chó nhỏ, chú chó được người quen cho làm bạn với hai em bởi không có nhiều người cho con họ tiếp xúc với những đứa trẻ vô tội mang trong người căn bệnh thế kỉ.

Chú chó nhỏ nằm ngủ ngon lành trên chiếc xe chở hàng của ba bà cháu.
Chú chó nhỏ nằm ngủ ngon lành trên chiếc xe chở hàng của ba bà cháu.

Bà tuy nghèo vật chất, nhưng lòng tự trọng bà không thiếu, bà kiên quyết từ chối các sự giúp đỡ về vật chất bởi theo bà “mấy con cho bà, bà ăn rồi cũng hết, bà còn sức khỏe là bà tự lo cho bà, cho con cháu bà được, mà bà chỉ xin quần áo thôi nghe, quần áo cũ là bà xin, chứ bà lo cho tụi nhỏ chứ bà tới tuổi này chẳng sắm cho mình được bộ đồ lành lặn để mặc nữa” – bà hóm hỉnh chia sẻ.  Ở bà, là người phụ nữ mạnh mẽ, lạc quan, một người bà hết lòng vì con cháu, một người có đầy trách nhiệm và lòng tự trọng – điều mà nhiều người ở hoàn cảnh của bà chưa chắc có được. Hai em dù mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, cái chết chỉ trực chờ bên cạnh vẫn luôn vui vẻ, vô tư bên người bà thân yêu, bên bà bảy quán nước, bên chú bảo vệ và bên chú chó nhỏ trên tay. Ba bà cháu tuy nghèo về vật chất, phải chịu đựng căn bệnh thế kỉ đáng sợ, nhưng họ vẫn truyền cho mọi người về sự lạc quan, về trách nhiệm và cả tình người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *